Tạo ra Hiện thực

Updated: May 16, 2021

- Anh có thể nói lại tôi nghe về sự Tạo tác không, Lou? Tôi vừa hỏi vừa tiếp tục bước tới.


- Anh biết đó, ta đã từng nói sơ qua về chủ đề này rồi. Tạo ra hiện thực, hay lên kế hoạch và xây dựng cuộc đời, đối với tôi cũng như nhau cả. Khi anh xây dựng thế giới của anh, anh học chơi với những ánh phản chiếu bên ngoài của những hiện thực trong nội tâm mình. Khác với những vụ đồng thời tương ứng - là những sự ngẫu nhiên tốt lành, một loại ngôn ngữ Vũ trụ mà chắc anh cũng muốn học một ngày nào đó - Tạo ra hiện thực nghĩa là gây ra những sự trùng hợp có lợi cho anh. Trong khi đồng thời tương ứng là dấu hiệu hé lộ những trật tự của Vũ trụ, thì Tạo tác chính là sử dụng trật tự đó. Đồng thời tương ứng là lướt trên những con sóng của vũ trụ, còn Tạo tác là tạo ra những làn sóng mới. Còn nữa, đồng thời tương ứng thường là hiếm, trong khi Tạo tác ra hiện thực không phải là chuyện hiếm. Tạo ra hiện thực là điều anh vốn đã luôn làm mà không ý thức được. Khi anh đã nắm vững tiến trình thì khi đó, ngày nào anh cũng tạo ra hiện thực của mình một cách có ý thức!


- Vậy không phải là... hơ... hơi kiêu ngạo quá khi nói là mình có thể « tạo ra hiện thực » hay sao?


- Anh biết đó, chỉ là những từ ngữ thôi, và để trò chuyện với anh, tôi không tìm được từ ngữ nào hay hơn thế. Nếu tôi đi làm gốm, thì thành quả của sự tạo tác của tôi – cái bình hoa chẳng hạn – có thể là một tác phẩm nghệ thuật nhưng cũng có thể rất xấu!... Trong một khái niệm Tạo tác tôi nhét vào đó rất nhiều thứ, nhưng tôi không hề nói là chính tôi làm ra đất sét dùng để nặn gốm. Tôi chỉ sử dụng vật liệu đó, đất sét đó. Vậy tốt hơn là nên sử dụng cho thật tốt. Chỉ thế thôi. Cũng vậy, không có Sự tạo tác lớn hay nhỏ. Chỉ có Sự sống. Hết. Làm sao để anh có thể sống thoải mái, tạo ra một chỗ đậu xe khi anh cần hay chữa lành ung thư thì cũng chỉ sử dụng cùng những năng lượng đó, chỉ có cảm xúc của anh đổ vào những sự kiện đó là khác nhau thôi.


- Tôi hiểu. Vậy là tôi có thể chú ý đến những dấu hiệu mà cuộc đời gửi đến cho mình, như tôi đã làm thời gian gần đây, và như anh nói, thêm vào đó tôi có thể tạo ra những gì mình thiếu, mình cần?


- Đại khái là vậy. Anh cần phải gìn giữ mối tương giao của anh với Thế giới, với Sự sống, để giữ được sự chính trực và hiệu quả. Ngôn ngữ vũ trụ hướng dẫn anh và chỉ anh con đường nên theo. Ngay khi anh hòa hợp được với thế giới xung quanh thì anh đã có thể bắt đầu tạo ra hiện thực của mình, xây cuộc đời mình như ý muốn. Lấy vài ví dụ đơn giản nhé: có thể ví như có rất nhiều người có một loại điện thoại, nhưng họ chỉ chờ người khác gọi, trong khi anh, anh có thể học cách xài loại điện thoại đó và gọi đặt hàng những gì anh cần. Trong nhiều thành phố lớn có không biết bao nhiêu người đợi xe buýt, xe điện ngầm. Anh, anh sẽ học cách gọi những xe anh cần đến! Trong khi người ta chờ có chỗ nào trống để đậu xe, anh có thể tạo ra chỗ đậu đó. Ai cũng có mọi thứ trong tay rồi, dồi dào nữa là đằng khác, chỉ quan trọng là sử dụng như thế nào thôi.


- Gần đây tôi có đọc được một số thứ. Có một quyển sách mà người ta tặng tôi đã lâu nhưng trước đó tôi chưa bao giờ mở ra. Rồi một hôm, tự nhiên tôi thấy muốn đọc, không biết tại sao.... Tóm lại, nó nói về Vật lý học Lượng tử, và tôi đã phát hiện ra nhiều trùng hợp thú vị liên quan đến cái mà anh gọi là « Tạo tác ». Ví dụ, tác giả giải thích nền tảng của vật lý lượng tử, đã được biết từ đầu thế kỷ hai mươi rồi – đó là chức năng sóng – sự thực là tất cả các hạt trong vũ trụ này hiện diện trong nhiều trạng thái cùng một lúc. Hơi giống ánh sáng vừa có bản chất sóng vừa có bản chất hạt ấy mà. Tóm lại, tôi không hiểu hết đâu nhưng các nhà vật lý gọi chức năng sóng này là (psi), và đây cũng là tên gọi, là từ viết tắt chỉ những chức năng lạ thường của con người! Ngộ không? Còn nữa, cái gọi là «trường xác suất» mà từ đó mọi thông tin khởi sinh, là một thứ không có trọng lượng, không có cả năng lượng, không có gì cả - tôi chẳng biết làm sao mà người ta có thể phát hiện ra một thứ như thế - nhưng họ gọi nó bằng cái tên là « Ma trận »! Thật khó tin!

Thật thú vị khi nghĩ rằng những gì anh dạy cho tôi đã được biết từ lâu, thậm chí các nhà khoa học cũng biết, thế mà lại không ai để ý đến trong cuộc sống hằng ngày... Cuối cùng, trong cuốn sách đó cũng có giải thích rằng cái « chức năng sóng » lừng danh đó có thể bị sụp đổ và thoát ra khỏi lĩnh vực lượng tử, chính vì thế mà những hiện tượng lượng tử rất khó được quan sát. Chuyện là thế này, theo những gì tôi hiểu, thì chỉ cần anh muốn quan sát một hạt lượng tử, thì ngay lập tức anh sẽ không quan sát được nó! Khi anh biết được hạt đó sẽ bay với tốc độ nào, thì anh lại không biết nó ở đâu. Còn nếu anh đoán nó sẽ có mặt ở một nơi, thì anh lại không có cách nào xác định là nó sẽ đến lúc nào. Nói tóm lại, họ gọi đó là Nguyên lý Bất định, nếu tôi nhớ không lầm. Luôn luôn khi anh quan sát một sự kiện lượng tử, thì tính chất lượng tử của nó biến mất, nó lại trở về lĩnh vực « bình thường », quan sát được về mặt vật lý, nói cách khác, nó được vật chất hóa!


Tôi cảm thấy tất cả sự chú tâm của Lou phía sau lưng mình. Như thường lệ, khi kể cho Lou nghe những khám phá của mình tôi vẫn luôn cảm thấy anh đã biết hết từ trước. Điều này cũng không làm tôi khó chịu gì mấy, chủ yếu là tôi có cảm giác anh luôn khuyến khích tôi.


- Những nhà vật lý gọi sự vật chất hóa này là «sụp đổ tính sóng», sau vài giây tôi lại nói. Và tôi tự nói với mình... có khi nào toàn bộ vũ trụ của chúng ta, toàn bộ Hiện-thực-được-cảm-nhận của chúng ta cũng chỉ là một vụ « sụp đổ của Toàn thức ». Là một vụ «sụp đổ tính sóng» khổng lồ?... Anh nghĩ thế nào?


- Tạo ra hiện thực, như anh giải thích, Lou tiếp lời, đó là đưa một khả năng thành hiện thực, đơn giản bằng cách chú ý đến nó. Và sự chú ý đó là Ý định của anh. Hãy nhớ lấy một điều trong lúc anh đọc sách, đó là các ý tưởng không trở nên thực hơn chỉ vì chúng được khoa học chứng minh, và không hề ít thực hơn khi anh chỉ giữ chúng ở tầng trực giác. Những gì anh đã học được có vẻ như ma thuật vậy, chẳng khác nào sấm sét và điện đã từng được xem là ma thuật vào thời Trung cổ. Một ngày sẽ đến mà những điều này sẽ được giải thích, nhưng hãy biết là không phải tất cả đều sẽ được giải thích. Mỗi một bộ hiểu biết sẽ đem lại những hiện thực khác cần được khám phá. Cuộc Sống là bất tận.

Dù sao đi nữa, những giải thích mà anh vừa nói là một ẩn dụ tốt cho tiến trình tạo tác của Core Gem đấy. Nếu anh muốn một điều gì đó bước vào hiện thực – nghĩa là trở thành « thực », cụ thể, vật chất, sờ được – thì anh phải mơ về nó trước đã, như trong vật lý lượng tử là anh phải quan sát nó. Anh phải tiếp xúc với « trường xác suất », kết nối với Ma trận, rồi quan sát từng hạt từng hạt một tương ứng với dự định của anh... để sau đó làm « sụp đổ tính sóng » của chúng, đưa chúng vào hiện thực của anh. Đầu tiên biến chúng thành thực ở mức độ tinh thần trước, sau đó mở cửa cho chúng vào hiện thực... và sau đó việc cần làm chỉ còn là xác nhận bằng chính mắt mình rằng giấc mơ đã biến thành hiện thực!

Thế giới bên ngoài là ánh phản chiếu của nội tâm. Hãy giữ tràn trề trong lòng mình những điều anh muốn thấy ở thế giới bên ngoài.


(Olivier Lockert - Những người tạo ra hiện thực | Tập 1 | Trang 326 - 330)




88 views0 comments